“Cám ơn”

Tôi có thể nói “Cám ơn” bằng nhiều thứ tiếng khác nhau. Để làm được điều này không khó, nhất là trong thời buổi giao lưu hội nhập như hiện nay, đặc biệt là khi internet phát triển. Bí quá thì dùng Google Translate cũng có thể tìm được khá nhiều câu cám ơn bằng nhiều ngôn ngữ phổ biến trên thế giới.

Bên cạnh việc sử dụng công nghệ để lừa nhau trong ngôn ngữ, tôi có thể thực sự hiểu và có thể nói cám ơn bằng 3 thứ tiếng: Tiếng Việt (tất nhiên rồi), tiếng Anh và tiếng Nga.

Nhưng hôm nay, xin bàn về vấn đề sử dụng từ cám ơn, xin phép viết bằng tiếng Việt.

Trước hết, chúng ta cùng tìm hiểu về nghĩa của từ cám ơn.

Định nghĩa trong từ điển Ushakov hay Ozhegov&Shvedova của Nga, từ cám ơn (спасибо) có nghĩa là:

Выражение благодарности// Слова благодарности, признательности за что-либо// Выражение благодарности, признательности за что-либо// Выражает благодарность.

Định nghĩa trong từ điển Oxford hay Collin,  từ cám ơn (thank) đều có nghĩa là: express gratitude to someone.

Tóm lại, từ “cám ơn” trong tiếng Anh hay tiếng Nga đều có nghĩa “thể hiện sự biết ơn đối với ai đó, về việc gì đó”.

Qua giao tiếp với nhiều người nước ngoài mới biết họ thường xuyên dùng từ “cám ơn”. Họ cám ơn về những việc nhỏ nhặt nhất đến những điều lớn lao nhất. Câu cám ơn có lẽ đã thường trực trên môi của mỗi người. Từ trẻ nhỏ đến người già, câu cám ơn luôn sẵn sàng để bật ra bất cứ lúc nào.

Do nền văn hóa, do sự giáo dục từ nhỏ nên câu “cám ơn” đã thành một phản xạ có điều kiện đối với mỗi người. Không cần phân biệt tuổi tác, địa vị, ai cũng có thể nói một câu cám ơn đối với người khác. Tôi đã từng giật mình khi thấy cảnh một chiếc xe cảnh sát (loại xe dẫn đường) vừa rú còi vừa dùng loa để nhắc nhở mọi người nhường đường cho một phái đoàn. Khi một xe phía trước chuyển làn để nhường, người cảnh sát không quên nói “cám ơn” qua chiếc loa trên nóc xe.

Tôi cũng đã chứng kiến cảnh 2 xe ô tô nhường đường cho nhau, người được nhường đường không quên giơ tay thay cho lời cám ơn đối với người đã nhường đường cho mình. Tôi cũng đã ngạc nhiên khi thấy một người đi bộ sang đường đúng luật, trên vạch kẻ dành cho người đi bộ nhưng đã giơ tay cám ơn 1 người lái xe đã dừng xe để nhường đường.

Tôi cũng đã nghe những cuộc hội thoại giữa người bán hàng và người mua hàng. Người mua trả tiền và cám ơn vì đã được bán cho món đồ mình cần. Người bán cám ơn vì người mua đã đến mua hàng của mình. Trong 2 người, ai là người nhận ơn? Ai là người mang làm ơn? Tại sao cả 2 lại cám ơn nhau? Mới đầu, điều này gây khá nhiều thắc mắc trong tôi.

Tại sao lại giật mình? Tại sao lại ngạc nhiên? Tại sao lại thắc mắc? Câu cám ơn là một hành động lịch sự và đơn thuần là để biểu thị lòng biết ơn cơ mà?

Xét trên lý thuyết về ngôn ngữ thì chả có gì cả. Tôi ngạc nhiên, vì đến khi bước chân ra khỏi biên giới tôi mới thấy rằng mình đã quá ít lần dùng từ “cám ơn” nên giờ nghe thấy nó thì giật mình, thì ngạc nhiên mà thôi.

Xét về ý nghĩa của từ ngữ thì “cám ơn” trong tiếng Việt cũng giống như “thank’ trong tiếng Anh hay “спасибо” trong tiếng Nga mà thôi.

Nhưng về cách, tần suất sử dụng thì khác hẳn.

Người Việt ta ít khi nói câu cám ơn với người khác. Khi đọc bài này, bạn hãy thử kiểm tra lại tần suất phát âm từ “cám ơn” trong mỗi ngày xem bạn đã nói được bao nhiêu lần? Theo tôi, chắc chắn là ít, đặc biệt là nếu so sánh với tần suất mà người nước ngoài sử dụng tại nước họ hay ngay cả tại Việt Nam.

Tôi cũng hiểu, bên cạnh sử dụng từ “cám ơn”, những câu như “cháu xin bác”, “con xin mẹ” khi được đưa một đồ vật chả hạn cũng có thể coi là một câu cám ơn. Nhưng những câu như vậy càng ngày càng thưa, số lần sử dụng nó tỷ lệ nghịch với mức độ tăng của tuổi tác con người.

Và nếu gom cả những câu có ý nghĩa tương tự với “cám ơn” thì cũng quá ít.

Có thể có bạn sẽ nói rằng người Á Đông ít khi thể hiện cảm xúc qua lời nói, họ có thể thể hiện qua hành động, ánh mắt, nụ cười…

Tôi hoàn toàn đồng ý! Không bao giờ tôi phủ nhận điều đó!

Có thể có bạn sẽ nói rằng tôi là thằng được đặt chân ra khỏi biên giới nên quay trở lại nói xấu người Việt theo đúng kiểu “ăn cháo đá bát”.

Cái này thì tôi không thể nói đồng ý được!

Khi tham gia vào một nền văn hóa, bất kỳ ai cũng phải biết những đặc điểm cơ bản của nền văn hóa đó để có thể hòa nhập, để không bị lạc lõng. Với tôi, nói “cám ơn” cũng là một điều cần phải học. Và tôi đã học.

Hãy nghĩ lại xem, bên cạnh ánh mắt, bên cạnh nụ cười thì một câu “cám ơn” cũng ý nghĩa lắm chứ?

Tôi may mắn được bước chân ra khỏi biên giới, được biết đến thói quen nói câu cám ơn của người nước ngoài. Thú thực, khi mình giúp được người khác, được nghe câu nói cám ơn mới cảm nhận hết được niềm vui. Giúp người khác đã là một niềm vui, mặc dù không phải để nhận lại sự biết ơn nhưng nếu nhận được một câu cám ơn thì đó đúng là niềm vui trọn vẹn.

Mỗi một câu cám ơn có thể đem lại cho người khác một chút niềm vui.

Mỗi ngày bạn nói nhiều câu cám ơn với nhiều người, nghĩa là bạn đã mang lại nhiều niềm vui cho họ.

Vậy tại sao lại phải tiết kiệm hai từ đơn giản “Cám ơn”?

Xin cám ơn bạn đã đọc bài viết này!

– Nguồn: Mrzes

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s