Thử tìm hiểu tiêu chuẩn người nghèo ở Mỹ

Nước Mỹ giàu nhất thế giới, GDP bình quân đầu người rất cao, tuy thế vẫn còn 13,2% số dân thuộc diện người nghèo. Tỷ lệ người nghèo như thế cao hơn cả Việt Nam (12,3%), Trung Quốc (2,8%), tuy còn thấp hơn nhiều nước khác thí dụ Zambia (86%, cao nhất thế giới).

Dĩ nhiên tiêu chuẩn nghèo ở mỗi nước thì khác nhau, cho nên không thể đánh giá mức độ nghèo của một nước qua con số tỷ lệ người nghèo.

Liên Hợp Quốc quy định người có mức thu nhập dưới 1 đô-la Mỹ /ngày, tức 365 USD/năm, là ngườinghèo.

Những người Mỹ nghèo không nhà phải ngủ nhà trọ từ thiện

Chuẩn nghèo ở Đức là thu nhập hàng năm dưới 11256 Euro, ở Pháp là dưới 10560 Euro (1 Euro tương đương 1,38 USD). Tại Việt Nam, chuẩn nghèo áp dụng từ năm 2005: với nông thôn là 2,4 triệu VNĐ/năm, với thành thị là 3,12 triệu VNĐ/năm; từ 1/2009 tương ứng nâng lên 3,6 triệu và 4,68 triệu VNĐ.

Chính phủ Mỹ căn cứ theo thu nhập hàng năm của hộ gia đình để quy định mức nghèo; mức nghèo thay đổi theo từng năm tuỳ tình hình năm đó. Cụ thể tiêu chuẩn năm 2008-2009 các hộ gia đình như sau thuộc vào diện hộ nghèo (số liệu của Bộ Sức khỏe và Dịch vụ con người, chính phủ Mỹ; số liệu này khác đôi chút với số liệu của Cục Điều tra Dân số). Hai bang Alaska và Hawaii có chuẩn nghèo cao hơn 48 bang còn lại.

Số người trong 1 hộ Tại 48 bang và thủ đô Tại Alaska Tại Hawaii
1 $10,830 $13,530 $12,460
2 $14,570 $18,210 $16,760
3 $18,310 $22,890 $21,060
4 $22,050 $27,570 $25,360
5 $25,790 $32,250 $29,660
6 $29,530 $36,930 $33,960
7 $33,270 $41,610 $38,260
8 $37,010 $46,290 $42,560
Thêm 1 người, tăng thêm $3,740 $4,680 $4,300

Như vậy tiêu chuẩn nghèo của Mỹ cao gấp gần 30 lần tiêu chuẩn nghèo của Liên Hợp Quốc nhưng thấp hơn chuẩn nghèo của nhiều nước châu Âu.

Báo cáo tình trạng thu nhập và nghèo khổ của dân Mỹ do Cục Điều tra dân số Mỹ công bố năm 2009 cho thấy: nước Mỹ năm 2008 có 39,8 triệu người nghèo, chiếm 13,2% số dân; đây là tỷ lệ cao nhất kể từ năm 1997 nhưng lại thấp 9,2% so với năm 1959. Trong đó người da trắng chiếm tỷ lệ 8,6%, người gốc châu Á 11,8%, người gốc Tây Ban Nha 22,3%, người gốc Phi 24,87%.

Điều tra hàng năm của Bộ Nhà ở và Phát triển đô thị Mỹ cho thấy năm 2009 nước Mỹ có khoảng 1,6 triệu người không có nhà ở, nhưng theo các tổ chức nghiên cứu xã hội thì con số này vào khoảng 3,5 triệu người hoặc gần 1% số dân, trong đó có chừng 1,4 triệu trẻ em – tỷ lệ như thế là rất cao!

Dĩ nhiên chỉ căn cứ vào thu nhập thì chưa thể đánh giá đúng tình trạng sống, vì có người mất việc, không có thu nhập tuy vẫn nhà cao cửa rộng, đồ đạc sang trọng, có mấy ô tô… Người sống nghèo khổ là nói người ấy không có khả năng cung cấp cho gia đình mình thực phẩm, quần áo, vật dụng sinh hoạt và chỗ ở bình thường. Cho nên căn cứ theo chuẩn nghèo của chính phủ Mỹ thì nước này có 39,8 triệu người nghèo, nhưng nếu xét theo tình trạng sinh hoạt nghèo khổ thì chỉ có chưa tới một nửa số gia đìnhnghèo ở Mỹ sống trong tình trạng nghèo khổ, trong đó kể cả số người vô gia cư.

So với 2 thế hệ trước, đời sống của người nghèo Mỹ thế hệ hiện nay khá hơn nhiều. Sau khi đã loại bỏ yếu tố lạm phát, mức chi tiêu cho sinh hoạt của 1/5 số hộ nghèo hiện nay tương đương với mức chitiêu của hộ có thu nhập loại trung bình hồi thập niên 70 thế kỷ XX.

Dưới đây là tình trạng thực tế cuộc sống hiện nay của các hộ gia đình có thu nhập thuộc loại nghèotheo tiêu chuẩn của chính phủ Mỹ.

43% số hộ nghèo ở Mỹ có nhà ở sở hữu riêng (tức không ở nhờ nhà từ thiện do nhà nước hoặc xã hội cung cấp), tính đổ đồng mỗi nhà có 3 phòng ngủ, 1 phòng sinh hoạt chung, 1 phòng khách và 1 phòng ăn kiêm bếp; trung bình mỗi nhà có 1,5 phòng vệ sinh (tức 1 phòng vệ sinh có bồn tắm và 1 phòng vệ sinh không bồn tắm). Điều tra tình hình nhà ở tại Mỹ cho thấy người Mỹ quan tâm nhiều nhất là nhà có bao nhiêu phòng vệ sinh. Dân Mỹ ưa sạch, rất ghét dùng chung phòng vệ sinh và phòng tắm; dù là tiểu tiện, đại tiện hoặc tắm rửa, người nào dùng riêng phòng của mình; cho nên nói chung nhà người Mỹ đều có 2 đến 3 phòng vệ sinh; nếu chỉ có 1 phòng vệ sinh thì bị coi là điều kiện sống rất tồi.

Bình quân mỗi gia đình nghèo ở Mỹ có 1 ga-ra ô tô. Phần lớn nhà ở của người nghèo đều có sân, vườn. 66,2% hộ nghèo bình quân mỗi người có 2 phòng ngủ; 28,2% hộ nghèo bình quân mỗi người có 1 phòng ngủ. 5,6% hộ nghèo thuộc diện nhà ở chật chội, tức mỗi phòng ngủ có hơn 1 người, trong đó 4,3% hộnghèo bình quân mỗi phòng có 1,5 người; 1,3% số hộ nghèo bình quân mỗi phòng có trên 1,5 người.

Thống kê của Bộ Năng lượng Mỹ cho thấy nước này đứng đầu thế giới về bình quân diện tích nhà ở của một hộ gia đình. Không gian sinh hoạt gia đình của mỗi người Mỹ bình quân là 71 m2, ở các hộ nghèo là 43 m2. Nói cách khác, điều kiện nhà ở của người nghèo Mỹ còn cao hơn nhiều so với mức trung bình về không gian sinh hoạt gia đình của mỗi người tại các nước giàu như Anh, Pháp, Đức, Nhật (37 m2). Ngay tại các nước có mức thu nhập trên trung bình như Hy Lạp, Hàn Quốc, Tây Ban Nha, bình quân mỗi người chỉ có 23 m2 không gian sinh hoạt gia đình. Điều kiện nhà ở của người nghèo Mỹ cao gấp hơn 2 lần các gia đình thu nhập trung bình tại Mexico, Thổ Nhĩ Kỳ, và gấp 6 lần mức trung bình của người dân đô thị tại Ấn Độ.

Tại nước Mỹ, trong số các hộ nghèo có nhà ở thì 49% hộ có nhà riêng, 41% hộ ở chung cư và 10% ở nhà di động.

79,7% các hộ nghèo có máy lạnh (năm 1970 cả nước Mỹ chỉ 36% hộ có máy lạnh). 99,2% hộ nghèo có tủ lạnh, 64,3% có máy giặt, 56,7% có máy xấy quần áo; 89% có lò vi sóng và lò nướng thức ăn; hơn 1/3 có máy rửa bát.

Ba phần tư các hộ nghèo Mỹ có ít nhất 1 xe ô tô; 31% có từ 2 xe trở lên. Đời sống tinh thần của các hộ nghèo cũng không tồi. 97% hộ nghèo có ít nhất 1 ti-vi màu; hơn 50% hộ có 2 ti-vi màu; 25,3% có ti-vi màn hình rộng. 75% hộ nghèo có máy DVD; 62% dùng truyền hình cáp hoặc truyền hình vệ tinh; hơn 50% có thiết bị âm thanh stereo; 91,3% có điện thoại cố định; 32,5% có cả điện thoại cố định và điện thoại di động. Một phần ba số hộ nghèo có máy tính.

Trong điều tra số dân, 70% hộ nghèo nói họ có đủ khả năng chi trả các khoản chi phí như tiền mua nhà trả dần hoặc tiền thuê nhà, tiền điện, nước, gas. Dĩ nhiên như thế vẫn là nghèo vì không có dư dật. 1/3 hộ nghèo có hiện tượng chậm trả các khoản chi đó.

Về khả năng chi trả hàng tháng các hoá đơn tiền điện, nước, gas, tính chung cả nước có 8,7% số hộ không chi trả được, tỷ lệ này ở các hộ nghèo là 21,5%.

Số hộ hàng tháng không trả đúng hạn tiền mua nhà trả góp hoặc tiền thuê nhà tính chung cả nước là 3,3%; tỷ lệ này ở các hộ nghèo là 13,7%.

Số hộ bị cắt điện thoại do không trả tiền đúng hạn, tính chung cả nước là 4,1%; tỷ lệ này ở các hộnghèo là 10,6%.

Số hộ bị cắt điện và gas do không trả tiền đúng hạn, cả nước là 1,5%; tỷ lệ ở các hộ nghèo là 4,1%.

Số hộ bị đuổi ra khỏi nhà do không thể trả tiền thuê nhà, cả nước là 0,3%; tỷ lệ ở các hộ nghèo là 1%.

Số hộ không có tiền để đi khám bệnh hoặc nằm bệnh viện chữa bệnh, trong cả nước là 6,3%; tỷ lệ này ở các hộ nghèo là 12,9%.

Số gia đình thuộc diện thiếu thực phẩm, tính chung cả nước là 2,2%; tỷ lệ ở các hộ nghèo là 7,5%.

Cũng cần nói thêm: tuy 66,2 % số gia đình nghèo ở Mỹ mỗi người có ít nhất 2 phòng ngủ, nhưng vẫn có 5,6% số gia đình nghèo chưa đạt mức mỗi người có 1 phòng ngủ.

– Nguồn: Đông tác giao lưu –

Đọc thêm: Nghèo ở Việt Nam & Nghèo (theo tổ chức Y tế thế giới)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s